25. Kinh Đạo Lý Duyên Khởi

Khi biết rằng mình đang bị dối gạt (bởi cái vỏ bên ngoài của các pháp) thì con người mới biết hoài nghi. Lúc bấy giờ ta mới nhận diện được hai mặt đối nghịch của các pháp. Thực tập quán niệm như thế nào để khám phá ra được con đường dẫn về tuệ giác. Phải có tâm mong cầu hiểu được giáo pháp ta mới thấy rõ được phép hành trì...

24. Kinh Mười Hai Nhân Duyên

Chúng sinh từ sinh đến già chết đều có đủ mười hai nhân duyên nói trên, trừ khi phôi thai chết yểu. Chúng sinh cõi sắc không có ba loại thọ, ba loại xúc và ba loại ái, không có già và bệnh nhưng cũng được xem là đủ. Chúng sinh cõi vô sắc không có sắc, lục nhập, xúc, thọ, ái, già và bệnh nhưng cũng được xem là đủ. Có thể nói rằng chúng sinh có đầy đủ mười hai nhân duyên....

23. Vì Sao Ta Không Trường Sinh Bất Tử (Lão Tử)

Sở dĩ người không thể trường sinh bất tử vì người sống phải nương nhờ vào các yếu tố đến từ bên ngoài rất nhiều. Người cần không khí để thở, cần nước để uống, cần thức ăn để ăn và nhiều cái cần khác. Nếu các điều kiện này không được cung cấp, người sẽ chấm dứt kiếp sống này và tái sinh trong kiếp sống khác tùy thuộc vào những gì người đã tạo trước đó, như là một sự tiếp nối...

22. Vì Sao Ta Cứ Trôi Lăn Trong Vòng Luẩn Quẩn (Sinh)

Đứa con được sinh ra, đi học, lớn lên, làm việc, lập gia đình, lo cho vợ con, trung niên, già và chết. Hầu như ai cũng như vậy. Cực quá thì ngồi than, than không ai nghe thì lên facebook than cho thiên hạ cùng nghe. Có người còn trách ba mẹ sinh ra đời làm gì mà số cực quá. Hội than và hội trách cũng ra đời, đầy dẫy trên các mạng xã hội. Người bế tắc trong cuôc sống và lẩn quẩn trong sự bế tắc đó....

21. Vì Sao Ta Muốn Có Sự Tiếp Nối (Sinh)

Không phải gần đây mà đã từ lâu người ta đã nói tới phát triển bền vững. Bền vững không đơn thuần là lợi nhuận liên tục hay duy trì lợi nhuận mà nghĩ đến sự tiếp nối, đến thế hệ mai sau. Phát triển kinh tế nhưng giữ được môi trường, tái tạo tài nguyên hay truyền lại những kinh nghiệm quý báu cho con cháu thì mới gọi là bền vững. Người không đơn độc và không kết thúc mà còn có sự tiếp nối, ngay trong hiện tại và đi vào tương lai...

20. Vì Sao Có Kẻ Ở Hiền Nhưng Không Gặp Lành (Hữu)

Chấp thủ nhiều thì ý niệm trở nên kiên cố và hữu biểu hiện để chấp thủ được chứng minh hay ý niệm được chứng minh. Người làm thí nghiệm để chứng minh lý thuyết và ứng dụng nó vào đời sống. Nếu việc ứng dụng không thích hợp, lý thuyết được thay đổi và thí nghiệm mới được tiến hành. Ý niệm như lý thuyết và chấp vào ý niệm nên cố chứng minh ý niệm bằng các hành động cụ thể...

19. Vì Sao Người Thì Hạnh Phúc Người Thì Đau Khổ (Hữu)

Sống sâu sắc trong hiện tại, người sẽ được là chính người, bằng không người đang diễn tuồng. Hầu hết mọi người đều đang đóng vai, người đóng vai chồng, người đóng vai vợ, người đóng vai bác sĩ, người đóng vai trẻ thơ… Người có thể là nhà biên kịch, là đạo diễn và kiêm luôn diễn viên. Cuộc đời như một sàn diễn và địa cầu là sàn diễn khổng lồ. Sở dĩ vai diễn được đề cao vì sự thật bị chối bỏ...

17. Vì Sao Ta Cứ Cố Dành Cho Được (Thủ)

Thông thường làm gì người cũng có mục đích. Học có mục đích, làm việc có mục đích, ăn cơm có mục đích và thậm chí tu cũng có mục đích. Danh sách mục đích, mục tiêu, tiêu chuẩn đặt ra và trói chặt người trong cái chạy và người cứ mãi đi vòng quanh. Đi để mà đi hay làm việc chỉ để làm việc....

18. Vì Sao Ta Cứ Muốn Ôm Vào (Thủ)

Khi đi tu, người sẽ được xuống tóc, thọ giới và truyền y bát. Người trẻ nguyện xuất gia không phải vì để tránh nghĩa vụ quân sự, thất vọng vì mất hết của cải, lo sợ bị nghèo đói hay nợ nần chồng chất mà tìm nơi ẩn dật. Người trẻ đi xuất gia vì hoàn toàn muốn sống trong Pháp bảo nhiệm mầu, đi vào con đường giải thoát nên tinh tấn thực hành suốt ngày đêm. Tụng kinh, ngồi thiền, làm việc trong chánh niệm, phát triển định và tuệ giác...

16. Vì Sao Ta Không Thể Dứt Ra Được (Ái)

Mùa xuân đang đến và bên ngoài người ta bắt đầu nói đến chuyện tết này sẽ mua cây mai hay cây quất về chưng trong nhà. Gió xuân nhẹ thổi làm mát dịu cả da thịt. Tôi thường hay dậy sớm ngồi thiền và nghe tụng kinh. Giữa đêm khuya hay sáng sớm, ra ngoài ban công đứng, lắng nghe âm thanh tĩnh lặng cũng rất thi vị. Sự tĩnh lặng cũng có âm thanh của riêng nó, mà tĩnh lặng không phải là không có âm thanh gì cả...