GIẬN
Tuy giận mà lại thương
Thương người còn đau khổ
Cái giận không còn chỗ
Khi vị tha bao dung
Khi tình yêu đang có mặt, người hãy sống hết lòng vì tình yêu đó. Nhiều người may mắn tìm thấy được tình yêu nhưng cũng có người cứ mãi mày mò trong tình yêu. Tình yêu dường như nằm ngoài tầm kiểm soát nên người có những lo toan và sợ hãi. Lo toan vì làm sao để nắm giữ và níu kéo tình yêu và sợ hãi không biết tình yêu sẽ kéo dài bao lâu. Khi chưa yêu thì muốn đi vào vòng yêu, yêu rồi thấy sao khổ quá, nếu có hạnh phúc thì cũng khá chập chờn nên muốn thoát ra...
Vì sao mình làm đủ thứ chuyện để được chú ý và để được yêu thương, thậm chí người còn tranh giành nhau để được bày tỏ tình yêu. Người ít có xu hướng tự đặt câu hỏi là nên làm gì để yêu thương người đậm sâu hơn mà thường đòi hỏi người có thương mình không. Ví dụ như người hay hỏi Anh có yêu em không hay Em có yêu anh không mà ít khi hỏi Không biết mình thương người thiệt không. Tình yêu của thế gian tạo nội kết kinh khủng và người lên kế hoạch để tạo nội kết...
Có nên vứt bỏ tình cảm nam nữ để đi tu hay không? Đi tu cũng phải thuận duyên mới tu được. Nhiều người muốn tu lắm, nhưng do duyên tu chưa đủ, bước chân vào cửa chùa rồi cũng quay trở ra. Thậm chí có người tu vài chục năm, tự nhiên bỏ chùa về nhà không tu nữa. Không tu ở chùa thì tu ở nhà, tu ở chợ hay tu ở siêu thị. Mấy chỗ ồn ào và bon chen tu được mới giỏi. Muốn tu thuận lợi thì phải buông bỏ tình cảm nam nữ...
Sự bám víu vào năm uẩn nên người bắt đầu có ý niệm về cái tôi, cho rằng có cái tôi riêng biệt, nên phân biệt người và người khác. Do phân biệt nên tâm vọng động và vọng động nên không thấy sự thống nhất giữa người này và người kia. Người có mặt vì người kia có mặt và người kia có mặt vì mình có mặt, như cái này có vì cái kia có và cái kia có vì cái này có. Tất cả chúng sinh đều có mặt trong nhau và nương vào nhau mà đi tiếp. Ngành xuất nhập khẩu không thể là một ngành riêng biệt, không có “cái tôi” xuất nhập khẩu...
Ngồi trong căn phòng vắng, cô đơn lan tỏa vì chung quanh không có ai. Cái cô đơn khiến ảo giác xuất hiện và trong thời khắc đó, người đang ngồi trong căn phòng vắng bỗng chốc không biểu hiện. Nói trong phòng không có ai cũng không đúng, có một người vẫn đang ở đó, đó là người, ngoài ra còn có cái giường, cái bàn, cái ghế, hay ít ra cũng có một con thằn lằn đang bò trên tường. Cô đơn không có nghĩa là không có ai bên cạnh, mà chủ yếu là do vọng tưởng mang lại và ý niệm về sự cô đơn...
Không vướng vào tham ái, (trong sáng) như một đóa sen. Tuy mọc lên từ bùn nhưng bùn không động tới được. Bậc tôn quý trên đời cũng hành xử như thế. Những gì nghe và thấy cũng giống như những gì chưa bao giờ thấy, chưa bao giờ nghe...
Thở vào, con biết kiếp sống này ngắn ngủi
Thở ra, con sử dụng kiếp sống này để tu tập.
Thở vào, đời sống này vô thường
Thở ra, đời sống này không có gì để vấn vương.
Năm dục bao gồm sắc dục, thanh dục, hương dục, vị dục và xúc dục là những nguyên nhân gây ra nội kết. Nội kết là những tham đắm và dính mắc vào các đối tượng của năm dục do không có chánh niệm và làm chủ bản thân. Buông bỏ những nội kết để nắm bắt được các giá trị chân thật của đối tượng hơn là sự hấp dẫn của nó. Người đời cho sắc dục rất hấp dẫn như một người đẹp, một bộ đồ đẹp, một bức tranh đẹp hay một hình ảnh đẹp. Người đời cho thanh dục rất hấp dẫn như lời nói ngon ngọt...
Buông bỏ những tri giác sai lầm về ngã, tướng và thường giúp mình tiếp xúc với vô ngã, vô tướng và vô thường. Ý niệm về ngã có từ vô thỉ, chỉ khi nào giác ngộ mới thấy được vô ngã. Như vậy, vô ngã là một sự thật và ngã là một ý niệm. Quán vô ngã để diệt trừ ý niệm về ngã. Ngã được xem như tính cách duy nhất, bất biến và có chủ thể. Thân thể này là ta, đôi mắt này là ta, suy nghĩ này là ta, tài năng này là ta. Vậy mình có tránh được sự già của thân này, tránh được sự lu mờ của đôi mắt...
Đức Phật dạy, Quá khứ đã đi qua – Tương lai thì chưa tới – Chỉ phút giây hiện tại – Là giây phút nhiệm mầu. Quá khứ là lịch sử và mình không thể thay đổi được lịch sử. Sống tiếc nuối quá khứ sẽ làm hiện tại bị buông lơi và giây phút mầu nhiệm của hiện tại không được nhận biết. Tương lai chưa bao giờ tới nên không biết trước chuyện gì sẽ xảy ra trong tương lai. Sống lo lắng vì tương lai sẽ đánh mất hiện tại, phút giây thực sự mình đang sống. Buông bỏ quá khứ không có nghĩa chối bỏ quá khứ mà học những kinh nghiệm quí báu trong quá khứ nhằm xây dựng hiện tại...
Đàm Linh Thất là nơi chia sẻ các bài viết của TG Minh Thạnh theo tinh thần và thực tập Phật giáo.
GIẬN
Tuy giận mà lại thương
Thương người còn đau khổ
Cái giận không còn chỗ
Khi vị tha bao dung